Cầu truyền hình Lễ Khai giảng năm học 2026 - 2027 và Khánh thành các trường nội trú liên cấp
Bài 25: Lựa chọn từ ngữ - Sách Tiếng việt 4 KNTT tập 2. Cô giáo: Đỗ Thanh Hà
Chào mừng quý thầy cô và các bạn đến với website của Phạm Huỳnh Nam
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên phải. Quản trị: Phạm Huỳnh Nam. ĐT: 0974334886
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên phải. Quản trị: Phạm Huỳnh Nam. ĐT: 0974334886
Đường về nhà

Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Bích Thảo (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:35' 02-10-2011
Dung lượng: 48.4 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
Cứ mỗi lần nhìn thấy bức ảnh này, trong lòng tôi lại ngập tràn một nỗi nhớ da diết, một nỗi nhớ mà đã bao lần tôi không thể gọi tên ra được. Vẫn con đường ấy, vẫn những nhành hoa ban nở trong nắng sớm mùa Xuân ấy và vẫn cả những làn sương mờ mờ ấy.
Tất cả vẫn luôn hiện về trong tôi trong những ngày xa cách. Con đường ấy vừa thân quen vừa xa lắc, mà cứ mỗi lần về lòng tôi vẫn không sao thoát khỏi một nỗi hồi hộp, mong chờ đến đếm được từng giây. Mùa nào cũng vậy con đường ấy lúc nào cũng đẹp, mỗi mùa Xuân thì hai bên đường hoa ban, hoa mận nở trắng xóa đẹp đến mê hồn, tôi vẫn nhớ tôi về nhà trong một đêm mùa Xuân còn lạnh lắm. Đèn ôtô soi rọi lên con đường ngoằn ngòeo phía trước làm hiện lên những bông hoa đào đang nở trong màn sương đêm, đẹp đến nỗi làm tôi bật khóc vì đã nhận ra sắp về đến nhà rồi.
Mùa Hè là những thác nước chảy từ trên vách núi đá ở hai bên đường tuôn xuống lung linh trong ánh nắng diệu kì, là những chùm hoa sim tím rung rinh trong gió.
Mùa Thu là những đồi hoa chuối rừng đỏ rực và cả những chùm lau lặng im trong chiều nữa.
Còn mùa Đông là nhưng thung lũng sương, những ngọn khói tím từ những nếp nhà sàn nhỏ xíu xa xa bay lên cao ngút... tỏa ra hơi ấm của miền sơn cước.
Đường về nhà đẹp lắm mà xa lắm, trong cách xa tôi luôn thầm hát về bản làng yêu dấu, về người mẹ hiền thiêu túi thổ cẩm ngóng trông tôi từ bên hiên sàn.
Chẳng biết ai là người đã chụp bức ảnh này, hoa ban, núi đồi, sương và con đường ngoằn ngòeo, uốn khúc là tất cả nỗi nhớ là tất cả những gì tôi yêu.
Đẹp lắm "đường lên Tây Bắc", đó là cái tên tôi muốn gọi bức anh này.
Số lượt thích:
0 người
Có giống đường lên Hà Giang không thầy Nam?
Chúc thầy vui vẻ